I found the first irst day in Taiwan’s air port, with the climate much
similar to Viet Nam’s, warm, sunny, and humid. Here, I have met Father
Nguyen Van Hung who took me through the experience of helping the
Vietnamese workers whom were abused. I met M. when she was being
brought to the air port by the employment agency to return her to Viet
Nam after her employer passed away. M. came from a poor village of Viet
Nam. She saved and borrowed from all sources to raise several thousand
US dollars to pay for the employment agency who arranged employment for
her in Taiwan. M’s contract was two years, but the employment agency
did not find another employment for her and forced her to return to
Viet Nam despite her Visa and contract allowing for more time working.
Further investigation reveals that the employment agency never honors
the contracts because the pay for workers like M. must be increased
after the first year. M.’s dream is to sacrifice two years away from
her family to raise money to pay for her husband’s medical care and for
her child to attend school. With six months of pay, the employment
agency has collected pay for half of the contract, M. didn’t even break
even to pay her debts.
Before meeting with us, M. was not aware of the illegal act of the
employment agency. She was coerced to sign the termination of the
contract. The employment agency has kept all her personal
identifications including her money. Like many other workers, M. was
stripped of her rights and returned as a property of the Taiwanese
employment agency. When M. met with Father Hung and me, Father Hung
explained to M. her rights, and we encouraged her to free herself from
the proprietary of the Taiwanese as a slave. We had to struggle with
the employment agency and Taiwanese police to help M. to be freed after
two long hours.
M’s
story is common and is much less serious compared to other workers whom
are residing at the Father Hung’s Center, which I called the “ Center
of Compassion”. In these past few days, I have listened to these young
women, young mothers whom held back their tears and pain to be
separated away from home to work so that their children have
opportunity to obtain an education, and to realize their dream of
having a simple shelter to live in their home village.
These young mothers were beaten, brutally raped to the point that they
can’t even speak but shake in fear and tears. They joined me at the
Center with their hearts yearning for loved ones at home. They cried
when hearing their children speak on the phone: “Mommy, come home to
cook for us, dad slept and forgot to cook, and we are very hungry.”.
The acts of savagery and brutality that these women endured gave me a
disgusted feeling that I see on the street even though I know that this
is just my own feeling. These women vomited and feinted when recalling
how they were raped and beaten by the Taiwanese employment brokers.
Many other women were sold to other agencies and were forced into
prostitution, but they adamantly refused.
The stories of these women are also the stories of many young people
who are trying to earn a living in Taiwan to help their parents and
younger siblings to obtain an education. These young people came from
the countryside where even rice is scarce that they often drink
porridge with vegetables. They are often the oldest, and come to Taiwan
with a dream of saving their family out of poverty. These workers are
often subjected to 20 hours of work per day. Many of these young people
are suffering of hunger, exhaustion, deterioration of mental status due
lack of rest and proper nutrition. Worse, their salary is often kept
and stolen by the employment agency. There are those who work for the
whole year but did not get paid, some even lost all year of salary. It
is so painful to see those whom were injured in the work place such as
loss of vision, loss of limb, but the employer never compensated them
fairly. Some wanted to escape by jumping out of high buildings where
they being held captive as slaves for months. These young people break
their spines, legs yet still empty handed. We have met those who
escaped into the forest and survived by eating leaves.
I met L., a 25 years old Vietnamese bride in Taiwan who is in the
seventh month of her pregnancy of her second child. The sister of her
Taiwanese husband had kidnapped her first child because this woman is
childless, and her Taiwanese husband is abandoning L. L. cooked banana
desert for everyone at the Center of Compassion and I would never
forget her painful story.
Writing to this point, my tears keep falling uncontrollably for I feel
the pain and humiliation that my fellow Vietnamese sisters have to
endure. I think about their family living in poverty and hunger. How
painful it is for my homeland and my people!
To me, these people are heroes who pay costly prices to speak up
against injustice and inhumanity of the Taiwanese employment agencies
and the Vietnamese government, for these two parties are in
collaboration. These people came to Taiwan to earn a living, but ended
up having to wait patiently for justice to speak for their pains while
they and their loved ones live in poverty. They have turned the
violations of humanity and pain into the voice for justice while fully
aware of the price they must pay. N., a young Vietnamese woman whose
husband and children live in Viet Nam said to me: “I have refused a
large amount of money that the employment agency negotiated with me to
keep silent about how the father and son of my employment broker have
brutally beaten, raped, and locked up me and many other women. No money
is enough to worth in exchange for dignity and justice. I thought I
would die when I plunged into the car in front of me when I felt so
humiliated that I become careless.”
With N., and many other workers staying at the “Center of Compassion”
managed by Father Nguyen Van Hung, I admired and grateful to them. I
admire them because they might be in poverty but are rich in awareness
for justice for themselves and others. I admire and am grateful to them
because they are protecting themselves and those who come after them,
their fellow Vietnamese.
Presently, there are workers waiting to court hearing for the injustice
done onto them. According to the law, these workers can not work, so
they are waiting in dispiritedness. In their hearts are the images of
their husband or wives being disappointed, loss of hope, depression,
their children’s loneliness, and the poverty of their families in Viet
Nam. These workers want to work to earn a living with their own hands
and labor to support their families. They feel helpless because they
carry the responsibility of supporting their families but are unable to
work. I dream of somehow to ease their pain. I want to say to the
children of these workers: “Boys and girls, your mother always thinks
of you and loves you very much. Your mother is trying to earn a living
to take care of you and the family. Your mother is thinking of you
every hour, every night…”
Dear readers, we all need prayers for each other, especially prayers
for our Vietnamese fellows whom are suffering in all roads of life
throughout our homeland and the world. Our Vietnamese fellows who are
suffering from injustice need our sacrifice and courage to do anything
within our capacity to help them. These acts of courage and humanity
can be from supporting and helping them to regain dignity in many
different ways. Both you and I are called upon by a higher force to
help these victims of injustice because it is not accidental that we
share this news. If you are interested to help The Vietnamese Migrant
Workers Office and Brides in Taiwan directed by Reverend Peter Nguyen
Van Hung, S.S.C, please check out the Vietnamese Professional Society
(VPS) website: www.vps.org/namcali/gala2005 for the Oct. the 8 th fundraising project or the Vietnamese Alliance to Combat Human Trafficking (VietACT) www.vietact.org or www.taiwanact.net.
Nghe nói nhiều về những câu chuyện của các cô dâu
Việt Nam tại Ðài Loan và các công nhân Việt Nam làm việc nơi đây, tôi
đã không nghĩ rằng có ngày rất gần mình sẽ gặp gỡ các bạn này. Cuộc
sống bận rộn, vừa đi làm, vừa gia đình, vừa đi học lại, vừa làm các
công việc thiện nguyện đang diễn ra, và nhất là việc tiêu tiền vừa dùng
vừa cho của tôi, là những trở ngại lớn nhất để tôi có điều kiện làm
thêm một công việc thiện nguyện ở Ðài Loan. Nếu không có sự hỗ trợ và
khuyến khích của bạn bè, gia đình, và những người thân của tôi, tháng 8
mùa hè của tôi cũng chỉ là những ngày đi làm và về với gia đình cùng
liên tục với những công việc thiện nguyện khác. Tháng 8 năm này, tôi đã
có một kinh nghiệm hoàn toàn khác.
Ngày đầu tiên đến phi trường Ðài Loan, với khí hậu rất giống như ở Việt
Nam, nóng, nắng, ẩm, và ít gió, tôi đã được linh mục Nguyễn Văn Hùng
cho nếm ngay kinh nghiệm giúp những công nhân Việt Nam bị lợi dụng. Tôi
gặp chị M. khi chị đang bị công ty môi giới kiếm việc đưa ra phi trường
và bảo chị về Việt Nam sau khi người chủ mà chị giúp việc đã qua đời.
Chị M. đến từ một làng thôn nghèo tại Việt Nam. Chị gom góp và vay mượn
mãi mới đủ mấy chục triệu đồng Việt Nam, tức mấy ngàn đô la Mỹ để trả
cho công ty môi giới Việt Nam để sắp xếp cho chị có việc làm ở Ðài Loan
qua công ty môi giới Đài Loan. Hợp đồng ký của chị là hai năm, sau sáu
tháng làm việc, công ty môi giới Đài Loan không kiếm chủ khác cho chị
mà bắt chị về lại Việt Nam khi hợp đồng và hộ chiếu làm việc của chị
chưa hết hạn. Hỏi thăm các nạn nhân, mới biết được rằng, công ty môi
giới thường không giữ đúng qui ước thời hạn trong hợp đồng, vì nếu làm
lâu thì tiền lương phải tăng lên, nhất là vào năm thứ hai. Những người
môi giới Đài Loan thường ăn một nửa phần lương mà công nhân làm hàng
tháng. Họ còn muốn đưa lớp người này về lại Việt Nam, để có lớp người
khác chịu đóng tiền vài ngàn mỗi đầu người cho các thủ tục kiếm việc.
Ước mơ của chị M. là hy sinh xa gia đình hai năm để có đủ tiền nuôi
chồng đang bị bệnh và cho con đi học. Với sáu tháng lương vừa làm xong,
công ty môi giới đã lấy hết nửa số tiền chị làm, chị vẫn chưa đủ tiền
trả nợ. Trước khi gặp chúng tôi, vì không biết những việc làm trái luật
lao động của công ty môi giới, chị đã bị ép ký hết hợp đồng và đưa ra
phi trường. Công ty môi giới giữ hết tất cả giấy tờ hộ thân của chị,
thậm chí tiền của chị. Như bao công nhân khác, chi. M. bị bóc lột xong
rồi đưa về như là một món hàng sỡ hữu của công ty môi giới người Ðài
Loan. Khi gặp cha Hùng và tôi, cha Hùng đã giải thích về quyền công
nhân của chị, và chúng tôi giúp chị can đảm hơn để thoát ra khỏi sở hữu
của những người Ðài Loan như là một nô lệ. Chúng tôi đã phải giằng co
với công ty môi giới và cảnh sát tại phi trường để giúp chị thoát thân
sau hơn hai tiếng đồng hồ.
Câu
chuyện của chi M. là một câu chuyện rất thường xảy ra và cũng tương đối
còn nhẹ nhàng so với kinh nghiệm của các công nhân khác đang tạm trú
tại trung tâmmà tôi gọi là “Tình Thương” của cha Nguyễn Văn Hùng. Những
ngày qua, tôi đã có dịp nghe những tâm sự của những người đàn bà trẻ,
những người mẹ, đã phải đứt ruột lìa con tha phương cầu thực để con
không phải thất học như mình và để thực hiện ước mơ xây một căn nhà trú
thân tại vùng quê hẻo lánh nghèo nàn. Những người mẹ này đã từng bị
đánh đập, hãm hiếp một cách dã man, mà đã có lúc họ không còn thể nói
cho chính mình, mà chỉ run khóc trong kinh hãi và khiếp sợ. Bây giờ họ
ngồi đây với tôi mà lòng khắc khoải hướng về gia đình, nước mắt chảy
dài, khi nghe con nói qua điện thoại rằng: “Mẹ ơi, mẹ về nấu cơm cho
con ăn, bố ngủ quên nấu cơm cho chúng con ăn, chúng con đói lắm mẹ
ơi!”. Những dã man và tàn ác mà các chị em trải qua đã có lúc khiến tôi
có cảm giác “gớm” với những người đàn ông Ðài Loan mà tôi gặp ngoài
đường, dù biết rằng đây chỉ là thành kiến của riêng mình. Các chị em
này đã từng nôn mửa và ngất xỉu khi lần đầu tiên kể lại kinh nghiệm bị
hãm hiếp và đánh đập của mình bởi một công ty môi giới người Ðài Loan.
Có người đã bị bán cho những công ty môi giới khác và bị bắt làm gái
nhưng họ nhất định không chịu.
Câu chuyện của các chị em này cũng là câu chuyện của những người bạn
trẻ độc thân khác, tìm đường kiếm sống tại Ðài Loan để giúp cha mẹ
nghèo và em út được đi học. Các bạn đa số đến từ những nông thôn xa
xôi, nơi mà gạo không có để ăn, mà họ phải thường xuyên húp cháo với
rau lang. Các em này thường là con cả trong gia đình. Các em ra đi đến
Ðài Loan với ước mơ cứu giúp gia đình và đã luôn phải chịu đựng cảnh
làm việc có khi lên đến 20 tiếng trong một ngày, còn đói thì dài hạn,
rồi kiệt lực, suy thoái tinh thần vì thiếu nghỉ ngơi và ăn uống. Tệ hơn
nữa là tiền bạc của các em thường bị công ty môi giới giữ rồi cướp mất.
Có bạn làm suốt một năm dài mà chưa cầm được một đồng lương, có khi là
mất luôn. Thương hơn hết là nhiều bạn bị tai nạn nghề nghiệp trong công
xưởng, hư mắt, cụt chân, cụt tay, và chưa có được sự bồi thường thích
đáng từ chủ nhân. Có bạn vì quá khổ đã bỏ trốn phải nhảy ra khỏi căn
lầu từng ba, từng bốn, mà các bạn bị nhốt trong nhiều năm tháng như là
những nô lệ. Các bạn này đã gãy lưng, gãy chân, và vẫn không có một
đồng dính túi. Có bạn phải chạy trốn khỏi áp bức khổ nhục sau nhiều năm
tháng dài rồi sống trong rừng và bứt cỏ mà ăn.
Tôi còn gặp em L., 25 tuổi, một trong các cô dâu Việt Nam tại Ðài Loan,
em đang có bầu đứa con thứ hai gần bảy tháng, nói tiếng nam rất dễ
thương cùng khuôn mặt thật xinh xắn hiền lành. Em đã bị chị chồng bắt
đứa con đầu lòng của mình đi vì người chị này không có con và người
chồng Ðài Loan của em đã nghe lời gia đình ruồng bỏ em. L. đã nấu chè
chuối cho mọi người trong nhà “Tình Thương” ăn và tôi sẽ không bao giờ
quên câu chuyện đau thương của em.
Viết đến đây, nước mắt tôi chảy dài và thương cho những người chị,
người em Việt Nam của tôi đã phải trải qua những nhục nhằn và đớn đau
như thế. Tôi nghĩ tới gia đình túng quẩn nghèo nàn, nhọc nhằn của chồng
con họ, của cha mẹ họ, của anh em họ ở Việt Nam trên khắp các vùng nông
thôn của đất nước. Ôi lầm than cho đất nước tôi và đồng bào tôi!
Ðối với tôi, những người bạn này là những anh hùng và anh thư khi họ đã
phải trả giá để lên tiếng cho sự bất công và tàn ác của các công ty môi
giới Ðài Loan và Việt Nam với sự hợp tác bằng thái độ tiếp tay hay thờ
ơ của cả hai bên chính phủ. Họ qua Ðài Loan để kiếm sống, thế mà giờ
phải kiên nhẫn chờ đợi trong sự khốn nghèo của mình và gia đình để công
lý lên tiếng cho những nhục nhằn của họ. Họ đã biến sự chà đạp nhân
phẩm và thương đau của mình thành tiếng nói công lý và luôn ý thức sự
trả giá của mình. Có một phụ nữ trẻ, tên N. có chồng con ở Việt Nam nói
với tôi rằng: “ Em đã từ chối số tiền rất lớn mà công ty môi giới
thương lượng với em để ém nhẹm chuyện cha con họ đã nhốt tù, hãm hiếp
dã man và tàn nhẫn với em và nhiều người phụ nữ khác. Tiền bạc dù bao
nhiêu cũng không có giá trị với em mà nhân phẩm của em và công lý. Em
tưởng rằng em đã có thể chết khi em lao đầu vào những xe hơi trước mặt
lúc nhục quá không còn biết gì.”
Ðối với em N. và nhiều công nhân khác đang tá túc tại trung tâm “Tình
Thương” của Cha Nguyễn Văn Hùng, tôi rất ngưỡng mộ và mang ơn họ.
Ngưỡng mộ vì họ dù có đói khổ những không nghèo về ý thức công lý cho
chính mình và người khác. Tôi ngưỡng mộ và mang ơn họ vì họ đang bảo vệ
cho chính mình và những người đến sau họ, đồng bào của tất cả chúng ta.
Hiện nay, có bạn đang chờ ra tòa
đề lên tiếng về sự bất công. Theo luật, các bạn này không được đi làm,
nên các bạn thật khắc khoải và mỏi mòn. Trong lòng các bạn ấy là hình
ảnh chồng hay vợ bị thất vọng, buồn nản, sự cô đơn lạc lỏng của con
cái, và nghèo đói của gia đình đang ở tại Việt Nam. Các bạn muốn đi làm
và kiếm tiền bằng sức lao động của chính mình để nuôi gia đình. Các bạn
có lúc đã cảm thấy vô cùng bất lực vì mang trọng trách nuôi sống gia
đình của mình nhưng chưa có cơ hội tử tế để đi làm. Ước mơ của tôi là
giúp xoa dịu đau thương của con họ một phần nào. Tôi muốn nói với các
cháu rằng: “Cháu ơi, mẹ cháu luôn nghĩ đến cháu và yêu cháu nhiều lắm,
mẹ cháu đang cố kiếm sống để lo cho cháu và gia đình. Mẹ cháu nghĩ tới
cháu từng giờ, từng đêm,à..”
Bạn
đọc thân mến, tất cả chúng ta đều cần sự cầu nguyện cho nhau, nhất là
cho những đồng bào Việt Nam ruột thịt đang lầm than trên muôn vạn nẻo
đường của đất nước và ở khắp nơi trên thế giới. Những đồng bào này cần
sự dấn thân, hy sinh, và can đảm của mỗi chúng ta để làm bất cứ điều gì
có thể làm được. Công việc có thể là từ việc đùm bọc họ, hỗ trợ họ, cho
đến giúp họ bảo tồn giá trị nhân phẩm làm người của chính họ ở nhiều
cách khác nhau. Tôi và bạn dường như đang được sự kêu gọi nào đó vì
chúng ta đã có duyên may chia sẻ những tin tức này với nhau.
Sắp tới hội chuyên gia Việt Nam sẽ có một buổi gây qũi vào ngày 8 tháng
10 để quyên góp tài chánh hỗ trợ văn phòng trợ gíup công nhân và cô dâu
Việt Nam tại Đài Loan của Linh Mục Nguyễn Văn Hùng. Linh Mục sẽ có mặt
trong buổi gây qũi này. Nếu quí vị và các bạn có thể tìm hiểu thêm về
buổi gây qũi hoặc muốn đóng góp theo bất cứ điều gì có thể làm được,
xin lên trang nhà của hội chuyên gia: www.vps.org/namcali/gala2005 hoặc liên lạc số điện thoại 714-623-1158.
Ngoài buổi gây qũi này, mong quí vị và các bạn sẽ hỗ trợ tất cả các nổ
lực của đồng hương Việt Nam mọi nơi cho công việc thiện nguyện này từ
các tổ chức hay hội đoàn khác nhau. Đây là công việc cần sự hỗ trợ lâu
dài. Văn phòng Linh Mục Nguyễn Văn Hùng là tổ chức bất vụ lợi và phi
chính phủ nên hiện nay không nhận sự hỗ trợ tài chánh nào của chính phủ
sở tại. Dịch vụ của Linh Mục Nguyễn Văn Hùng vừa cưu mang các nạn nhân
lo chỗ ăn ở trong nhiều ngày tháng, vừa lo về tranh đấu pháp lý bồi
thường cho nạn nhân, hay ít nhất là trả lại tiền lương mà các nạn nhân
đã đổ mồ hôi nước mắt có khí cả máu và thân thể để làm ra. Dịch vụ còn
gíup hỗ trợ tâm lý, tinh thần, tâm linh, và gíup hàn gắn vết thương và
gía trị làm người cho các nạn nhân là người Việt Nam như chúng ta.
Cảm ơn sự quan tâm và chia sẻ của quí vị và các bạn.